Cho tôi nhớ mãi một thời có em.
Ngày xưa áo tơi bên thềm,
Hai người chung bước qua miền mưa bay…
Tản văn - Quang Hùng
Tôi nhớ mãi một buổi chiều đông năm ấy. Hôm đó là thứ Bảy, tôi đạp xe gần 100 cây số từ nơi sơ tán tránh bom Mỹ ở Bắc Giang để về nhà. Khi tôi về đến nơi thì trời đã nhập nhoạng tối, khoảng 16 - 17h chiều, cái lạnh mùa đông miền Bắc như cắt vào da thịt.Tháng 5/2026Tác giả : Quang HùngNhiều lần tưới nước cho những giò lan trong vườn, tôi chợt phát hiện ra một điều vô cùng thú vị. Cứ mỗi khi vòi nước phun sương vừa mở, không biết từ đâu, những chú chim sâu nhỏ bé lại líu ríu bay đến. Chúng tung tăng nhảy nhót theo làn nước mát. Vòi phun di chuyển đến đâu, chúng ríu rít đuổi theo đến đấy, cất tiếng kêu "tích tích... tíc tíc" nghe thật vui tai. Khi tôi ngừng tưới, bầy chim cũng liền cất cánh bay đi. Lần nào cũng vậy, hình như chúng gắn cả "camera" để quan sát tôi hay sao ấy! Hễ tôi tưới cây là chúng lại xuất hiện. Mà có lẽ, chúng chẳng cần đề phòng "lão già" này làm gì. Lão hiền lắm, mỗi lần thấy chim đến còn cố ý đi nhẹ, nói khẽ, chẳng dám gây ra tiếng động vì sợ chim bay mất. Hôm nay, tôi lại vào vườn tưới lan. Mấy chú chim sâu nhỏ xinh lại sà xuống. Lần này, nghe chúng kêu "tích tích" trò chuyện với nhau, tôi bỗng ngẫu hứng huýt sáo một điệu nhạc để hòa vui cùng bầy chim nhỏ. Lạ thay, tôi vừa huýt sáo thì chúng cũng đáp lời "tíc... tich..." liên hồi. Tôi ngừng, chúng ngừng. Một lát sau, tôi huýt sáo lại, lập tức tiếng "tích... tích..." đáp trả vang lên rộn rã. Thế là giữa ông già Quang Hùng và bầy chim nhỏ đã có một "bản hòa tấu" tự biên tự diễn đầy ngẫu hứng! Giờ đây, chẳng đợi đến lúc tưới lan, bầy chim sâu cũng chủ động bay đến như để "gạ" tôi huýt sáo hòa giọng cùng chúng. Tự nhiên, tôi lại có thêm những người bạn tri kỷ nhỏ bé bên cạnh những giò phong lan yêu quý. Cảm ơn bầy chim sâu – những người bạn tốt của tôi! Từ ngày có các bạn, vườn lan không còn bóng dáng sâu phá hoại, những nhành hoa được sống bình yên, và tâm hồn tôi cũng vui vẻ, trẻ trung hơn rất nhiều.