CẢM ƠN ĐỜI MỖI SỚM MAI THỨC DẬY-TA ĐƯỢC THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG

24 tháng 4 2026

NỖI BUỒN CỦA NGƯỜI CHĂM LAN KHI TUỔI XẾ CHIỀU

Nỗi buồn của người chăm lan Hàng ngay, tôi ngồi lặng lẽ, nhìn ra vườn lan mà lòng thắt lại. Mới chỉ đôi ba năm trước thôi, nơi này còn là cả một khoảng trời xanh ngắt, tràn đầy nhựa sống. Những nhành Thủy Tiên, Giả Hạc, kiều tím,kiều vang, hoàng nhạn, bach nhan, dendro ... hay những giò Đai Châu treo lủng lẳng dưới mái che luôn rạng rỡ, như đang mỉm cười chào đón tôi mỗi sớm mai. Tôi nâng niu từng chiếc lá, đếm từng cái nụ mới nhú, coi chúng như những đứa con, những người bạn tâm giao. Tiếng nước tưới lách tách hòa cùng tiếng chim hót khiến tâm hồn tôi thư thái, quên đi cái mệt mỏi của thời gian. Thế nhưng, quy luật "sinh lão bệnh tử" chẳng chừa một ai. Hai năm nay,đầu cứ quay quay do bệnh tiền đình, đôi chân tôi không còn vững, đôi tay đã run, sức lực cứ thế vơi cạn dần. Tôi lực bất tòng tâm đứng nhìn vườn lan mình từng dành cả tâm huyết dần trở nên xác xơ. Những chiếc lá xanh bóng ngày nào giờ úa vàng, héo rũ. Những nhành lan kiêu hãnh một thời nay chỉ còn là những thân củi khô khốc, bám víu lấy những chiếc chậu đầy rêu mốc. Nhìn những người bạn nhỏ đang lụi tàn dần vì thiếu bàn tay chăm sóc, tim tôi nhói lên một nỗi đau xót khó tả. Không phải tôi tiếc công, tiếc của, mà là tiếc một miền ký ức, tiếc một niềm vui bình dị của tuổi xế chiều. Mỗi nhành lan héo đi như mang theo một phần sức sống của chính tôi. Vườn lan bây giờ buồn quá, hay chính lòng người đang mang nặng nỗi sầu nhân thế? Có lẽ, đời người cũng như đời hoa, có lúc rực rỡ ngát hương thì cũng có lúc phải tàn phai theo sương gió. Dẫu biết vậy, nhưng nhìn vào khoảng không gian tiêu điều trước mắt, tôi vẫn không ngăn được hơi thở dài đầy tiếc nuối. Quang Hùng -Tháng 4/2026

14 tháng 4 2026

MỘT THOÁNG TAM ĐẢO

Tam Đảo trùng điệp núi non
Mây vờn đỉnh bạc, gió vờn lá xanh
Thác reo bọt trắng tan tành
Tô thêm vẻ đẹp bức tranh đại ngàn.

Mênh mông mây trắng giăng hàng
Hoang sơ tĩnh lặng, ngỡ ngàng cảnh tiên
Khí trời se lạnh dịu hiền
Hồn ta phiêu lãng về miền hư vô.

Thượng Ngàn linh hiển điểm tô
Chúa bà dõi mắt, thủ đô xa mờ
Lưng chừng thác chảy nên thơ
Nàng tiên vãn cảnh đợi chờ nơi đây.

Đường quanh uốn khúc chân mây
Mù sương bảng lảng bao vây thị thành
Phố nhỏ khiêm tốn hiền lành
Nép mình dưới bóng rừng xanh đại ngàn.

Hữu tình một dải không gian
Nửa thực nửa mộng, thế gian hiếm tìm
Cùng em lạc bước chân chim
Một lần ghé lại, trọn tim chẳng rời.

Tác giả,Quang Hùng
Tháng 6 /2007

30 tháng 3 2026

ĐỒNG HỒ TÂM SỰ

ĐỒNG HỒ TÂM SỰ

Lặng lẽ quay trong những tháng năm
Ta quen im tiếng giữa âm thầm
Không ai dừng lại nhìn ta cả
Chỉ bóng thời gian ghé viếng thăm

Ta gõ nhịp đều cho đời sống
Mà lòng mang nặng những trầm luân
Đếm bao vui buồn, bao sinh tử
Mỗi nhịp rơi là một lần đau

Ngày cứ thế trôi qua vô tận
Ta vẫn chạy, chẳng thể quay đầu
Thấy trẻ lớn lên rồi già cỗi
Thấy đời khép lại giữa canh thâu

Có ai nghe được lời ta hỏi:
“Thời gian ơi, có nghĩa gì đâu?”
Khi ta tồn tại để nhắc nhở
Mà chính mình… chẳng được sống lâu

QH