ĐỒNG HỒ TÂM SỰ
Lặng lẽ quay trong những tháng năm
Ta quen im tiếng giữa âm thầm
Không ai dừng lại nhìn ta cả
Chỉ bóng thời gian ghé viếng thăm
Ta gõ nhịp đều cho đời sống
Mà lòng mang nặng những trầm luân
Đếm bao vui buồn, bao sinh tử
Mỗi nhịp rơi là một lần đau
Ngày cứ thế trôi qua vô tận
Ta vẫn chạy, chẳng thể quay đầu
Thấy trẻ lớn lên rồi già cỗi
Thấy đời khép lại giữa canh thâu
Có ai nghe được lời ta hỏi:
“Thời gian ơi, có nghĩa gì đâu?”
Khi ta tồn tại để nhắc nhở
Mà chính mình… chẳng được sống lâu
QH