CẢM ƠN ĐỜI MỖI SỚM MAI THỨC DẬY-TA ĐƯỢC THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG

30 tháng 3 2026

ĐỒNG HỒ TÂM SỰ

ĐỒNG HỒ TÂM SỰ
Lặng lẽ quay trong những tháng năm
Ta quen im tiếng giữa âm thầm
Không ai dừng lại nhìn ta cả
Chỉ bóng thời gian ghé viếng thăm

Ta gõ nhịp đều cho đời sống
Mà lòng mang nặng những trầm luân
Đếm bao vui buồn, bao sinh tử
Mỗi nhịp rơi là một lần đau

Ngày cứ thế trôi qua vô tận
Ta vẫn quay, chẳng thể quay đầu
Thấy trẻ lớn lên rồi già cỗi
Thấy đời khép lại giữa canh thâu

Có ai nghe được lời ta hỏi:
“Thời gian ơi, có nghĩa gì đâu?”
Khi ta tồn tại để nhắc nhở
Mà chính mình… chẳng được sống lâu
QH

25 tháng 2 2026

KHÁCH SẠN VẠN SAO ĐÊM

Em có nhớ một đêm trăng dạo ấy?
Trải mờ sương trên khắp cánh đồng khô
Chỉ đôi ta nằm giữa chốn hư vô
Nghe bát ngát ánh trăng vàng lan tỏa.
Em khẽ hỏi: "Nơi này đâu anh nhỉ?"
Anh bảo rằng: "Khách sạn Vạn Sao đêm"
Chẳng ai liều như hai đứa mình thêm
Để trăng thấy... thẹn thùng rơi kẽ mắt.
Ông Trăng gác giữa đồng hoang hiu hắt
Chắc giận hờn... vì ta quá "liều thân"!
QH

25 tháng 1 2026

Thi sĩ và trăng

Ngắm cảnh trăng trời để làm thơ.
Hết ánh trăng trong, lại trăng mờ.
Hết khi trăng tròn, rồi trăng khuyết.
Và rồi trăng mật, với trăng mơ.

Trăng là cảm hứng của nhà thơ.
Trăng là tình thắm, với tình hờ.
Trăng với thi ca là tình ái.
Là giận, là hờn, để say thơ.

Thi sĩ kia mà thiếu ánh trăng,
Chắc hẳn thơ ca thiếu mặn nồng.
Chẳng hiểu hồn thơ còn mơ mộng,
Với gió với trăng nữa hay không?
QH

NỖI NIỀM CỦA TÁCH CÀ PHÊ







Tách cà phê trơ trọi,
Thả khói vào hư vô.
Có ai người tri kỉ...
Có ai đang đợi chờ ?
QH