Tác giả : Quang
Hùng
Nàng Tiên Cá đã
sống cạnh tôi mười năm có lẻ. Một thập kỷ trôi qua, nàng trút bỏ lớp vấy ánh bạc trên thân và thoát vây đuôi để
trở thành thân hình trắng đẹp với đôi chân dài kiêu sa, đẹp hơn cả hoa hậu Mỹ La-tinh.
Nhưng cách đây vài ngày, tôi thấy nàng cứ thẫn thờ nhìn vào khoảng không, nỗi
nhớ nước bắt đầu trỗi dậy trong ánh mắt sâu thẳm. Tôi hỏi: "Em muốn ra biển
rộng hay về lại những khe suối bình yên?". Nàng khẽ đáp, nàng muốn về với
Thác Bạc nơi Tam Đảo mộng mơ, và không quên thỉnh được mang theo đôi cá thần
– những người bạn tâm giao nàng dắt díu từ lòng đại dương về. Thế là chúng tôi
lên đường. Ở Thác Bạc, ban ngày tôi tựa lưng vào đá ngắm nàng, đêm về khách sạn
một mình, còn nàng thì đắm mình trong làn nước mát lạnh, nô đùa cùng những tiên
nữ của núi rừng. Nhưng cuộc vui nào cũng đến lúc tàn. Sáng nay, khi tôi trở lại
thác, bóng dáng kiều diễm ấy đã tan vào hư ảo. Trên một phiến lá xanh rêu còn đọng
nước, nàng để lại những dòng chữ mảnh mai: “Em nhớ biển khơi, nhớ vị mặn mòi của
sóng. Em chẳng thể ở mãi chốn trần gian cùng anh được nữa... Hẹn anh đúng ngày
này mỗi năm, hãy ra bờ biển Đồ Sơn tìm em. Dưới lòng biển sâu lạnh lẽo, em vẫn
sẽ nhớ anh thật nhiều...”
.gif)