Đêm lắng nghe nhiều âm thanh quen-lạ,
Tiếng thì thầm của lá, của cây.Tiếng gió đùa hàng tre trước ngõ,
lả lướt bên nhau ...kọt....két...suốt đêm dài.
Đôi dế mèn rầu rĩ oán trời,
Ban cho một kiếp đời phận mỏng.
lầm lũi trong hốc cây không bóng,
Chờ đêm về than thở với trời xanh.
Tiếng ễnh ương ...èng...ẹc lạnh tanh,
Kòkò...kèkè...gào thi với gió.
Gió cũng chẳng đoái hoài ngăn trở,
Biết rõ đời loài ễnh bị hàm oan.
Tiếng tắc kè lúc nhặt lúc khoan,
vẫn nhịp nhịp ...Tắc...kè...câu một.
Lẻ nắng, chẵn mưa ai mà chẳng thuộc,
Đã trở thành điệu nhạc giữa nhân gian.
Tiếng không gian ,tiếng của thời gian,
Động đậy lớn dần của cây của lá.
Của những nụ hoa mai trước cửa,
Chờ bình minh khoe sắc tươi vàng.
Những âm thanh của xóm của làng,
Tiếng nhạc nhẹ nhà ai đêm không ngủ.
Tiếng chó sủa om sòm trong ngõ,
Tiếng mèo hoang đêm tối gọi bạn tình.
Tôi lắng nghe tiếng của không thinh,
Tiếng rạng đông báo mặt trời sắp tỏ.
Và cả tiếng lòng tôi gọi nhỏ:
Ngủ đi thôi, đêm cũng sắp tàn rồi!
Tôi lặng thầm nghe từng tiếng mưa rơi,
Tiếng gió lạnh lùa vào qua khe cửa.
Tiếng lòng tôi thầm thì hỏi nhỏ:
Nơi xa xôi em có nhớ anh không...?
Trong đêm đông, nào ai nhớ ai mong?
Hay cũng chỉ tiếng lòng tôi im lặng.
Cả không gian đâu đây vang động,
Tiếng gió ...Tiếng mưa ...Tiếng của đất trời...
Tiếng đêm...Tiếng gió...Tiếng mưa rơi...
Bản hoà tấu côn trùng màn đêm buông xuống.
Tiếng không gian đi vào quên lãng,
Chỉ còn tiếng lòng thầm gọi ...Em ơi!
Tháng 11/2011