Ta sớm tiễn thu tàn- Bởi lòng ta tiếc nuối - Muốn kéo mùa thu lại - Ta dối lòng với trăng.

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Xec -gây Ê XÊ NHIN

.  Xec -gây Ê XÊ NHIN


Tác giả
Xéc-gây Ê-xê-nhin (1895 – 1925) là nhà thơ trữ tình lớn của nền văn học Nga, “nhà thơ tài năng độc đáo và thấm nhuần phong vị Nga một cách trọn vẹn” (Gorki). Tác phẩm: Rađunixa (1916), Trường ca Pugatsôp, Ana Xnêghina, Nước Nga Xô viết… Hồn thơ của Êxênhin là hồn thơ đồng quê, gắn liền với thảo nguyên xanh, dòng sông xanh, mái nhà gỗ, nẻo đường thôn chiều tà, với cô gái Nga đa tình và bà mẹ đôn hậu nghèo khổ. Bài thơ "Thư của mẹ" là kiệt tác thơ, là ca khúc muôn đời của tuổi thơ. Xin giới thiệu bản dịch của Anh Ngọc và bài viết của Duy Anh.

                               Hình ảnh mùa đông ở nước Nga
Thư gửi mẹ
Xéc-gây Ê-xê-nhin
Mẹ có còn sống chăng thưa mẹ?
Con cũng còn sống đây. Xin chào mẹ của con!
Ánh sáng diệu kì vào lúc chiều hôm
Xin cứ tỏa trên mái nhà của mẹ.
Người ta viết cho con rằng mẹ
Phiền muộn lo âu quá đỗi về con
Rằng mẹ thường đi đi lại lại trên đường
Khoác tấm áo choàng xưa cũ nát.
Trong bóng tối chiều hôm xanh ngắt
Mẹ mãi hình dung chỉ một cảnh hãi hùng
Có kẻ nào vừa đâm trúng tim con
Giữa quán rượu ồn ào loại đả.
Mẹ thân yêu! Xin mẹ cứ yên lòng
Đó chỉ là cơn nặng nề mộng mị
Con có đâu be bét rượu chè
Đến nỗi chết mà không nhìn thấy mẹ.
Con vẫn như xưa đằm thắm dịu dàng
Vẫn như xưa chỉ một niềm mong ước
Sớm thoát khỏi nỗi buồn đau trĩu nặng
Để trở về với mái nhà xưa.
Con sẽ về khi nào độ xuân sang
Mảnh vườn ta trắng cây cành nảy lộc
Chỉ có điều, mẹ nhé, mỗi ban mai
Đừng gọi con như tám năm về trước.
Đừng thức dậy những ước mơ đã mất
Đừng gợi chi những mộng đẹp không thành.
Đời con nay đã thấm nỗi nhọc nhằn
Đã sớm chịu bao điều mất mát.
Cũng đừng dạy con nguyện cầu. Vô ích!
Với cái cũ xưa, không quay lại làm chi.
Chỉ mẹ là nguồn vui, ánh sáng diệu kì
Chỉ mình mẹ giúp đời con vững bước.
Hãy quên đi những lo âu, mẹ nhé,
Đừng buồn phiền quá đỗi về con
Mẹ chớ đi đi lại lại trên đường
Khoác tấm áo choàng xưa cũ nát.

1924
Anh Ngọc dịch

Cảm nhận về bài thơ “Thư gửi mẹ” của Êxênhin

Là con chim sơn tước trên thảo nguyên mênh mông, là “nhà thơ tài năng độc đáo và thấm nhuần phong vị Nga một cách trọn vẹn”, Êxênhin (1895 – 1925) bất tử với quê hương, với khúc dân ca Nga vời vợi:
“Tôi sinh ra cùng với khúc ca trên thảm cỏ”
Lời thơ của ông vẫn đêm ngày rì rào với lá bạch dương reo:
“Ôi bạch dương, bạch dương mảnh dẻ
Cớ chi người nhìn mãi xuống đầm?
Gió nói gì bên tai người thì thầm?
Và cát nữa, cát nói điều gì vậy?
Hay người muốn vầng trăng làm lược chải
Êm êm trên mái-tóc-cây-cành?”
(Cây dương tơ non)

Bài thơ “Thư gửi mẹ” như khúc tạ từ viết mấy tháng trước lúc nhà thơ qua đời. Nó đã thể hiện những cảm xúc tinh tế nhất, dịu hiền nhất, tâm tình nhất phong cách nghệ thuật thơ trữ tình của Êxênhin. Dưới hình thức một bức thư, nhà thơ diễn tả thật xúc động tình yêu kính mẹ hiền của đứa con ly hương.

Ở nơi xa xôi, đứa con bồn chồn khi nhận được tin “Người ta viết cho con rằng mẹ - Phiền muộn lo âu quá đỗi về con…” Càng thương mẹ vô hạn khi người con biết mẹ đã và đang trải qua một tâm trạng nặng nề đau buồn: “Mẹ mãi hình dung chỉ một cảnh hãi hùng – Có kẻ nào vừa đâm trúng tim con - Giữa quán rượu ồn ào loạn đả”. Vì thế mà Êxênhin mở đầu bài thơ bằng 2 câu rất “lạ”, gợi lên bao ám ảnh xúc động vô cùng. Con hỏi thăm mẹ, gửi lời chào mẹ như nghẹn ngào khóc thầm:
“Mẹ có còn sống chăng thưa mẹ?
Con cũng còn sống đây. Xin chào mẹ của con!”

Con gửi lời chúc phúc mẹ. Con chỉ cầu chúc mẹ già được sống yên vui trong ngôi nhà ấm êm của mẹ. Màu ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều quê đang lan tỏa trên mái nhà nhỏ bé như một biểu tượng tình yêu mẹ của đứa con xa quê:
“Ánh sáng diệu kì vào lúc chiều hôm,
Xin cứ tỏa trên mái nhà của mẹ?”

Thương mẹ nhiều, nhớ mẹ lắm, ở nơi phương xa, đứa con “bé nhỏ” đã và đang sống trong dằn vặt, không một giây phút nào yên tâm. Con như nhìn thấy bóng mẹ, với chiếc áo choàng cũ nát đang đi lại trên nẻo đường quê:
“Rằng mẹ thường đi đi lại lại trên đường,
Khoác tấm áo choàng xưa cũ nát”

Con đã hiểu vì sao mẹ buồn, vì sao mẹ đã “Phiền muộn lo âu qua đỗi về con”. Thương nhớ mẹ, con xin mẹ yên lòng, vì “Con có đâu be bét rượu chè - Đến nỗi chết mà không nhìn thấy mẹ?” Nỗi u buồn của mẹ - con hy vọng sẽ được giải tỏa, được làm vợi đi ít nhiều qua dòng thư này của con. Phủ định để đi tới khẳng định tấm lòng con. Con không be bét rượu chè. Con sở dĩ vượt qua được mọi cám dỗ, đam mê…, ấy là nhở ở sức mạnh của lòng yêu kính mẹ. Và nay con vẫn “hiền dịu” như xưa:
“Con vẫn như xưa đằm thắm dịu dàng
Vẫn như xưa chỉ một niềm mong ước
Sớm thoát khỏi nỗi buồn đau trĩu nặng…”

Đứa con ly hương mang “nỗi buồn đau trĩu nặng” chỉ có ao ước khát khao sớm được trở lại thăm mái nhà xưa – mái nhà gỗ izba kiểu Nga, thăm mảnh vườn xưa khi mùa xuân đến. Sung sướng biết bao được đắm mình trong màu sắc quê hương khi “Mảnh vườn ta trắng cây cành nảy lộc”. Quê hương nghĩa nặng tình sâu. Bao mùa xuân đã trôi qua, lòng con biết bao thương nhớ. Mái nhà mẹ cha, mảnh vườn xưa, hàng bạch dương… hiện lên trong tâm tưởng, như ru hồn kẻ tha hương ngược dòng thời gian trở về hoài niệm tuổi thơ. Sắc điệu trữ tình trở nên thắm thiết kì lạ. Tình yêu quê hương của nhà thơ Nga đầu thế kỷ trở nên gần gũi với mỗi chúng ta. Điều đó cho thấy ở mọi phía chân trời, ai ai cũng có một tiếng nói chung về một mối tình đẹp đối với nơi chôn nhau cất rốn của mình:
“Để trở về với mái nhà xưa
Con sẽ về khi vào độ xuân sang
Mảnh vườn ta trắng cây cành nảy lộc”

Giọng thơ trở nên thầm thì khi con “giãi bày” nỗi lòng với mẹ. “Mẹ đừng đánh thức… Mẹ đừng đánh thức… Mẹ đừng gợi lại” - lời khẩn cầu được diễn tả qua điệp ngữ càng trở nên thiết tha, bồi hồi. Nỗi lòng con đang đêm ngày hướng về mẹ hiền yêu dấu! Anh Ngọc đã dịch thật hay đoạn thơ này:
“Chỉ có điều mẹ nhé, mỗi ban mai
Đừng gọi con như tám năm về trước
Đừng thức dậy những ước mơ đã mất
Đừng gợi chi những mộng đẹp không thành”

“Tám năm về trước” là cách nói ngược lại thời gian, trở về một thời trai trẻ tuyệt đẹp, khi nhân vật trữ tình đang sống êm đềm trong lòng mẹ và quê hương. Đó là một thời nhiều mơ ước với bao mộng đẹp. Đó là một thời cháy bỏng khát khao viết nên những vần thơ “tươi tắn, trinh bạch, thanh thoát” vô ngần, khi mà Êxênhin “trong túi… có một rúp, còn trong hồn… là của cải”. Năm tháng đã trôi qua, chiếc áo choàng của mẹ đã “cũ nát”, mẹ đã già, mà đứa con ly hương đang “buồn đau trĩu nặng”, đã trải qua “bao điều mất mát”, đã nếm trải, đã “thấm nỗi nhọc nhằn”… Và chỉ có mẹ mới có thể cứu rỗi linh hồn con, đem lại cho con hạnh phúc:
“Cũng đừng dạy con nguyện cầu. Vô ích!
Với cái cũ xưa, không quay lại làm chi.
Chỉ mẹ là nguồn vui, ánh sáng diệu kì
Chỉ mình mẹ giúp đời con vững bước.”

Đây là khổ thơ hay nhất và cảm động nhất! Cấu trúc đoạn thơ được đặt trong thế tương phản đối lập. Từ phủ định: “Cũng đừng dạy con…”, “Không cần…”, “Không thể quay lại…”, đi đến khẳng định: “Chỉ mình mẹ giúp…”, “Chỉ mẹ là…” nhà thơ đã làm hiện lên hình ảnh người mẹ hiền che chở tâm hồn đứa con xa quê. “Mẹ là nguồn vui” đem đến tình thương và sự dìu dắt, an ủi và động viên, sự che chở và cứu vớt linh hồn con. Mọi sự nguyện cầu đều vô ích đối với con, và “chỉ có mẹ”…, “Chỉ mình mẹ”… mà thôi! Mẹ là cội nguồn hạnh phúc có thể xoa dịu bao nỗi đau và mất mát những mơ ước không thành… của đời con. Lòng bao dung và nhân hậu của người mẹ sinh thành được đặt ngang hàng với Chúa; “Mẹ là… ánh sáng diệu kì”. Hình ảnh mẹ đôn hậu và cao cả, thiêng liêng và thánh thiện được ngợi ca qua 2 hình ảnh so sánh, ẩn dụ tuyệt đẹp: “Chỉ mẹ là nguồn vui, ánh sáng diệu kì”… Mẹ là nguồn vui đem đến cho con sức mạnh vô cùng to lớn: “Chỉ mình mẹ giúp đời con vững bước”. Câu thơ vang lên tự hào biểu lộ lòng yêu kính mẹ. Phải chăng hình ảnh người mẹ trong bài thơ Êxênhin mang tầm vóc nữ thần Đất - người mẹ của anh hùng ăng tê trong thần thoại Hy Lạp? Với lòng yêu kính mẹ bao la, Êxênhin đã sáng tạo nên hình tượng người Mẹ vô cùng vĩ đại.

Nếu khổ thơ 1 là lời hỏi thăm mẹ, lời chào và cầu chúc mẹ thì khổ thơ thứ 8 khẳng định ngợi ca mẹ là nguồn vui, tình thương của mẹ ban phát cho con. Hình ảnh “ánh sáng diệu kì” lung linh xuất hiện trong cả hai khổ thơ. Nếu khổ thơ thứ 2 nói đến hình ảnh mẹ nghèo và con đường quê thân thuộc thì ở khổ 9, một lần nữa hình ảnh mẹ lại che mát linh hồn con. Kết cấu “vòng tròn” ấy đã tô đậm lòng thương mẹ vô hạn của đứa con tha hương. Lời thơ càng về cuối càng sâu lắng thiết tha, vỗ về an ủi, cầu mong. “Thơ gửi mẹ” như đang được khép lại dần trong bồn chồn, xúc động:
“Hãy quên đi những lo âu, mẹ nhé,
Đừng buồn phiền quá đỗi về con
Mẹ chớ đi đi lại lại trên đường
Khoác tấm áo choàng xưa cũ nát.”

Bài thơ của Êxênhin thấm một nỗi buồn nhưng không tuyệt vọng. Hình ảnh người mẹ nghèo đôn hậu và cao cả. Hình ảnh quê nhà với mái nhà xưa, mảnh vườn và nẻo đường làng hiện lên dưới “ánh sáng diệu kì vào lúc chiều hôm” đã cho ta nhiều xúc động và ấn tượng. Lòng yêu kính mẹ thấm đẫm, dào dạt qua những vần thơ. Ta như nghe lời thầm thì, tiếng thở dài và cả những giọt lệ của đứa con ly hương. Màu sắc, ánh sáng và hương vị đồng quê Nga đã góp phần tạo nên sắc điệu trữ tình trong bài thơ “Thư gửi mẹ”. Có màu vàng nhạt của buổi chiều, có màu xanh ngắt của trời đêm, có màu trắng của vườn xuân nảy lộc, có màu áo cũ của mẹ in rõ, trên đường làng. Và còn có “ánh sáng diệu kỳ” toả ra từ lòng mẹ. Màu sắc ấy không chỉ là màu sắc cảnh vật quê hương mà còn là màu sắc của tâm hồn, của lòng thương nhớ, sự kính yêu và niềm hy vọng.

Nhờ kết cấu vòng tròn, 36 dòng thơ ngọt ngào, êm dịu, như một điệp khúc vang ngân trong mọi tâm hồn của một khúc dân ca Tình mẫu tử là một tình cảm đẹp muôn đời. “Thư gửi mẹ” thấm nhuần phong vị Nga một cách trọn vẹn, là một kiệt tác mang tầm nhân loại.
Duy Anh

(ST) từ http://vikool.org/forum.php






Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

Khách sạn ngàn sao



Em có nhớ cảnh trăng đêm ấy
Trải trắng mờ khắp cánh đồng khô
Chỉ có đôi ta nằm ở đấy
Mênh mông bát ngát ánh trăng mờ
Em hỏi anh : " Đây là đâu nhỉ ? "
Anh bảo em : Đây khách sạn Ngàn Sao
....Chẳng ai liều lĩnh như ta vậy
Để trăng nhòm thấy ....Ngượng thế nào...!
Ông Trăng gác đồng khô đêm ấy
 Chắc giận đôi ta quá hỗn hào !
 QH-mt 2011

KỶ NIỆM RỪNG CÚC PHƯƠNG


Cây chò 1000 năm tuổi trong rừng Cúc phương

Cây đa 1000nawm tuổi trong rừng Cúc Phương




Ngôi nhà sàn tôi đã ở giưã rừng Cúc Phương



Anh cùng em tới Cúc Phương
Cái nắng cuối xuân đầu hạ
Nắng trải hạt vàng qua kẽ lá
Xuống con đường giữa rừng xanh
Đêm trong rừng hoang sơ
không tiếng thú rừng, chẳng một tiếng xe qua
Chỉ có tiếng chim từ quy gọi nhau trong đêm vắng
Trong căn nhà sàn nhỏ xinh, tĩnh lặng
Hai trái tim đang thổn thức tiếng yêu
Rừng Cúc Phương đep biết bao nhiêu
Chốn hoang sơ cho tình ta hoang dại
Cho tình yêu ngàn năm sống mãi
Nơi thăm thẳm rừng xanh ,núi xanh
  
Nơi đại ngàn chỉ có riêng anh
Gửi môi em nụ hôn giữa lưng đèo đầy nắng
Anh nhìn vào nơi mắt em say đắm
Hạnh phúc trào dâng ...


Trên con đường giữa rừng xanh
Ta gửi vào  xanh thẳm đại ngàn
Hai Con tim đang hồi sinh trở lại
Nơi hoang sơ của núi rừng xanh ấy
In dấu chân em dấu chân anh
Khắc dấu tích nơi rừng xanh muôn thuở .
  
Cúc Phương một ngày xuân tôi tới
Rừng đại ngàn xanh núi xanh .
      Thơ-QHung-muathu
                    20/03/2011

      







Tơ Trăng







TƠ TRĂNG

Gió buồn lay động cành cây
Trăng buồn gửi mảnh tơ gầy trăng suông
Gió -Trăng vẽ cảnh trời buồn
lá rơi trăng rụng tơ vương bến tình

Trăng khuya lẻ bóng một mình
Gửi vàng kẽ lá xuống thềm bụi thơ
Mảnh trăng lẻ bóng trăng mơ
Hồn trăng thi cảnh hững hờ trăng rơi

Em tôi ...Buộc mảnh tình tôi
Mảnh tơ vàng rủ bóng đời ...tơ vương
Lòng tình đã khép cửa buồng
Lòng thơ đã phủ kín luồng thơ si !

Tơ trăng lướt nhẹ bờ mi
Gió đêm hây hẩy lâm li mắt tình
Hỏi em , tơ gió nào xinh ?
Em : " Mơ tơ gió tơ tình lòng anh !"

Tơ trăng rủ bóng sông xanh
Động lay ngọn cỏ lung linh trăng mờ
Bóng sông - Bóng cỏ - bóng thơ ...
Lăn tăn gợn sóng ...tan bờ hư không .

Quang Hùng 12/3/2011




Nhớ Tam Đảo


Thác Bạc Tam Đảo



Nhôù Tam Ñaûo


Anh cùng em về thăm Tam Đảo
Lên tận đỉnh cao lễ Chúa Thượng Ngàn
Mây trắng phủ rừng xanh mơ ảo
 Nước mắt ai nhớ thương nha
            "Hóa Thác Bạc trắng ngần "
Những nhịp cầu đá ai nối niềm thương nhớ
Để đôi ta ngồi đó tỏ tình riêng
Xa Tam Đảo mộng mơ miền Sơn Cước
                          Anh về xuôi
   Nơi phố phường...
                                                  Đồng Lúa...
                                             Những dòng sông
Vẫn cứ tưởng đang cùng em hưởng gió                       
                                              Gió Thượng Ngàn...
                                                              ThácBạc trắng...Chờ mong.!

23-7-2011



Một thoáng Tam Đảo

 

GIỎ HOA NHO NHỎ




Giỏ hoa nho nhỏ
Ai đặt trên bàn

cúc trắng,
cúc vàng...

Hồng hoàng
Hồng đỏ
Hồng phớt
Hồng nhung...

Đôi lá dương sỉ
Mấy nhành ngâu hoa
vài chiếc lá xanh
Tạo thành một giỏ.

Giỏ hoa nho nhỏ
Bông thấp bông cao
Bông nghiêng bông ngửa.
Hoa chúm chím môi
Hoa cười với gió
Giỏ hoa nho nhỏ...
...Lòng tôi rối bời  !!!

QH-MT 27/11/01


 

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

TÌNH HOÀNG HÔN

Nắng gửi anh về chốn nhớ thương
Để anh khỏi mắc nợ tơ vương
Hồn anh mây gió- Hồn mơ mộng
Mái tóc pha sương thấm dặm trường

Mái tóc ai bay tựa áng chiều ?
Hồn tôi lạc lối chốn phiêu diêu
Nắng  tím hoàng hôn chiều rụng xuống
Nhớ ai...? nỗi nhớ ..nhớ vô liêu .!

Nhớ buổi chiều nào nắng chơi vơi
Hoàng hôn chở nắng xuống cuối trời
Lá khế thẹn thùng ...môi mím lai,
Con ong lạc lối ...mải đường chơi !

Ánh nắng hoàng hôn chiều rụng xuống
Lạnh lẽo buồn tênh mảng sương buông
Sương đông buồn tẻ, hồn cô quạnh
Trời đêm đen sạm ,ánh trăng suông...

Hoàng hôn chiều tím đi... đi vội
Trống trải lòng tôi nỗi đơn côi ...
Bâng khuâng thương nhớ người xưa ấy
Tim tím Hoàng Hôn ...tắt lâu rồi !

Quanghung-muathu 16/12/2011

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

khúc nhạc buồn



Khúc nhạc buồn


Tôi đang viết vần thơ của cuộc đời
Nhưng sao bút cứ đứng buồn im lặng
Mực vẫn thấy mà dòng thơ vẫn trắng
Hay mắt mình loạn màu sắc thời gian !?

Tiếng chim hót lạc giọng ở trong vườn
Cây lặng lẽ trả lá vàng cho đất 
Thời gian ơi ! Đời người ơi ....Sương mật 
Kéo dài thêm đau khổ kiếp đời ngơ !

Bóng mặt trời qua từng đám mây mờ
Loang lổ những mảng xanh mảng tối 
Ta muốn đẩy đám mây kia lùi lại
Để ánh dương rọi chiếu xuống trần ai

Thẳm con đường trước mặt - Đường đời
Thời gian cứ mải đi ...vội vã ?
Thời gian như cộng dồn quá khứ ....
Còn tương lai ...cứ thế  ,lững lờ trôi...


Trang thơ đời , tôi khép lại rồi
Ngồi lặng nghe tiếng chim lạc giọng
Nghe khúc nhạc đời rơi lạc lõng
khúc nhac buồn quá khứ -Tương lai !


Quanghung-muathu
22-5-2012





Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

Chùn thơ thu buồn



chim chich choe lua copy

 

                                                                                                                                            

123tagged.Com

viếng mộ

 

Ngày giỗ mẹ , con ra viếng mộ

Nghĩa địa hoang vu ,mộ nhấp nhô
Một vùng cỏ dại đường đâu mất

Xanh um xanh um phủ hết mồ !


Đồng không hoang vắng người thưa thớt

Lạnh lẽo vòng hoa mộ ai khô !
Vạch cỏ tìm đường ..rồi cũng tới
Thắp nén hương thơm khấn... nam mô...

Thương người dưới đất hồn cô quạnh
Trỡi xanh thăm thẳm khoảng hư vô
Âm-Dương người sống thương người chết
Nước mắt nhớ thương nhỏ xuống mồ !

Kiếp Người : Âu cũng đành chịu vậy
Tất cả phải về chốn hư vô...!!!
                Thơ- QuangHung-MT

Giỗ mẹ năm thứ ba , 14/8



Cười ...cười


                                          Làng này có tên "hay "thế


Lỗi  tại  ai
Có 1  con muỗi đang bay thì đâm vào một 1 đom đóm.Muỗi bực tức mắng đom đóm :
-Cậu bị điếc hay sao mà không nghe thấy tôi vừa đi vừa ấn còi ( tiếng vo ve ) à?
Đom đóm liền cự lại:
Thế còn cậu bị mù à ? sao không nhìn thấy tôi vừa đi vừa bât đèn xi nhan hả ?
Thừa trình độ
    Người đến xin việc hỏi anh bồi : “ Cửa hàng này có cần người cực khoẻ để đuổi những thực khách quá chén không ? “
-         Cần chứ ! Nhưng trình đô của anh tới đâu ?
không nói năng gì , chàng xin việc tiến đến cái bàn đầu , tóm ngay một người đàn ông béo phệ và ném vèo qua cửa sổ.
-         ý kiến của anh thế nào ?
-         Xuất sắc ! Đợi ông chủquán vào sẽ nói chuyện với anh.
-         ông ta đi đâu ?
-         Vừa bị anh ném ra ngoài .
Chỉ khổ
H lên bảng và không làm được bài , bị cô giáo nhắc
    - Em không chịu khó học hành gì cả , chả lẽ em không thương bố mẹ sao ?
    -Dạ, em thương lắm chứ ạ ! đêm nào bố em chẳng làm toán còn mẹ thì làm văn, nhiều lúc em thấy mồ hôi vã như tắm ấy chứ !.

Thắc mắc
-Hôm nay ra quán thấy mấy bà xì xào hình như ámchỉ mình thì phải ?
- Họ nói gì ?
- Họ bảo đầu mình mới mọc sừng, mà mình thì mới cắt tóc hôm qua , có thấy gì đâu .
   _ !!!
Ước
Hai sếp trong trại giam nói chuyện với nhau :
   -Nếu bây giờ có một điều ước cho ông, thì ông ước gì ?
   - Chỉ mong sao cho con thư ký nó chết đi .
- Vì sao vậy ? nó là thủ phạm à ?
- không , nhưng nó còn sống thì lại rơi vào tay thằng khác mất !
- !!!


  
Sư cụ ngồi đàm đạo với mấy người khách, có người hỏi:
- Trong đám ta đây ai là người sợ vợ nhất?
Chưa ai dám đáp thì sư cụ đã nhận ngay:
- Kể sợ thì tôi đây sợ nhất!
Mọi người lấy làm lạ mới hỏi:
- Sư cụ có vợ đâu mà sợ?
- Tôi sợ đến nỗi không dám lấy vợ.
                          *******
      Stầm


Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Lẽ nào anh thiếu em


Tặng một người...
Gặp nhau , mùa nước lũ
Trên dòng sông quê tôi
-Em tên chi?
-"Là Đất " !
-" Anh tên chi ?  "
- Là trời !

Rồi hai đứa cùng cười
tên gì mà ngộ lạ

- " Trời ,sao anh ác quá
mưa làm nhũn đất em ! "

Mới buổi đầu gặp- quen
Sao mà mến em thế
Liệu có bao giờ nhỉ
Ta lại gặp được nhau ?


Xa em đã xa rồi
Tên em ,em chẳng nói
Quê em tôi chẳng hỏi
biết ở đâu mà tìm ?

Rồi từ đó lặng im
Anh yêu thầm nhớ vụng
Mùa thu lá vàng rụng
 Biết bao giờ xuân sang ?

Hãy để qua mùa đông
"Lạnh không còn trên má
mùa xuân và tất cả
sẽ ấm vào trong tim "

Không bao giờ đâu em
Chẳng bao giờ có cả
Bốn mùa sao mà lạ
Trời đất mãi xa nhau !

Ngưu Lang và Chức Nữ
xa nhau mãi xa nhau
 Mỗi lần gặp lại mặt
Nước mắt cứ tuôn trào  !

Nước lũ đã qua rồi
Dòng sông lại bình yên
Bầu trời xanh trở lại
Lẽ nào anh thiếu em ?
--*****-
QuangHung-muathu 

Thu tàn

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

Giai điệu mùa thu 2012






Thu này kém thu xưa
Lá vàng tưa thớt rụng
mây bay về chầm chậm
Nắng nhạt màu -trời bớt áng mây xanh
Em bước đi chẳng ngoái lại nhìn anh
Thu di vội anh chờ em thu tới



Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

Say

Đêm nay anh lại say
Anh say tình em đấy 
Có say-say mới thấy
Tình đôi a vĩnh hằng

                                              Em đừng hỏi vì sao
                                               Anh làm thơ như vậy
                                               Vì anh yêu em đấy
                                               Em có yêu anh không...?



Con đường thơm hoa bưởi




Con đường thơm hoa bưởi
Trăng sáng hoa bưởi vàng
Con đường em đứng đợi
Đường từ ngõ em sang

Chân bước bước mơ màng
Con đường em ngày trước
Thuở yêu nhau trăng vàng
Đường từ ngõ em sang

Đen mượt mái tóc dài
Mênh mang một dòng suối
mái tóc trăng phủ vàng
Dịu dàng thơm hương bưởi

Chân bước đi đi vội
 không dám dừng chân lâu
Hương bưởi đêm trăng sáng
Mái tóc dài nay đâu ...?