Ta sớm tiễn thu tàn- Bởi lòng ta tiếc nuối - Muốn kéo mùa thu lại - Ta dối lòng với trăng.

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

Đạo vợ chồng


Lư phu nhân, vợ ông Phòng Hguyền Linh là người tuyệt đẹp và có đức hạnh.

Ông lúc tuổi trẻ hàn vi lắm. Một khi ốm nặng tưởng đã sắp chết, ông gọi Lư thị đến bảo rằng:
- Tôi bệnh nguy quá, nàng tuổi còn trẻ không nên ở vậy, liệu mà ăn ở cho tử tế với người chồng sau.
Lư thị nghe nói, nức nở khóc. Đoạn vào trong màn khoét một mắt bỏ đi, có ý tỏ cho chồng biết rằng dù chồng bất hạnh có chết, cũng không lấy ai nữa.
Không bao lâu, ông Huyền Linh khỏi bệnh.
Sau ông thi đỗ, làm quan đến chức Tể tướng. Ông một niềm yêu mến, kính trọng Lư thị vô cùng, không hề lấy người tì thiếp nào nữa.
Người ngoài cho thế là tại ông sợ Lư thị có tính hay ghen.  
Chính vua Đường Thái Tôn, muốn thử Lư phu nhân, một hôm cho Hoàng hậu gọi vào bảo:
- Theo phép thường, các quan to vẫn có tì thiếp. Quan nhà ta tuổi đã cao, vua muốn ban cho một người mỹ nhân.
Lư thị nhất quyết không nghe. Vua nổi giận mắng rằng:
- Nhà ngươi không ghen thì sống, mà ghen thì chết.
Rồi sai người đưa cho một chén rượu, giả làm chén thuốc độc, phán rằng:
- Đã vậy thì phải uống chén thuốc độc này.
Lư thị không ngần ngại chút nào, cầm chén, uống hết ngay.
Vua thấy thế, nói:
- Ta cũng phải sợ, nữa là Huyền Linh.
Lư Phu Nhân truyện
LỜI BÀN:
Tưởng mình sắp chết, thấy vợ trẻ trung, không muốn để cho ở vậy thế là quá yêu thương vợ, thể tất cho vợ lắm. Sợ chồng tiếc đẹp, chết đi không dứt, mà khoét mắt để tỏ ra thành tật cho yên lòng chồng, thế là chí tình và nhất tâm với chồng lắm.
May khỏi bệnh, sau lại làm đến Tể tướng, ông Phòng Huyền Linh chỉ biết có bà mắt khoét, không thiết gì đến tì thiếp xinh đẹp, thế là ông muốn giữ cho được trọn vẹn cái tình đối với bà. Còn bà không muốn để cho ông có tì thiếp, tuy gọi là thói ghen thường tình, nhưng cũng là vì chung tình với ông, không muốn cùng ai san sẻ mối tình nữa. Quý thay! Đôi vợ chồng này, chân tình và chí tình, suốt đời kính yêu nhau, vợ chỉ biết có chồng, chồng cũng chỉ biết có vợ, chồng một vợ một, không những thoát khỏi cái nạn “đa nhân duyên nhiều đường phiền não” mà còn gây được cái hạnh phúc lâu dài cho thân, cho gia đình, cho con cháu sau nữa.
(Theo “Cổ học tinh hoa” của Nguyễn Văn Ngọc và Trần Lê Nhân – NXB Trẻ) 


MỖI NĂM MỒNG 8-3/THÌ ANH LẠI ƯỚC EM LÀ ĐÀN ÔNG




 

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

TÌNH HOA TÌNH NGƯỜI

Cây mai tứ quý của nhà ta .
 Kính dâng hương hồn bố mẹ !


HÌNH ẢNH BỐ TÔI ĐỨNG DƯỚI GỐC MAI TỨ QUÝ năm 2006 mừng thọ 85 tuổi,
 ( cây mai vãn ở nguyên vị trí từ khi gieo hạt  1980 đến nay )
Năm 1980 , bố tôi đi nghỉ dưỡng ở Nha Trang  và mang về hai hạt mai tứ quý, hạt đen như hạt na, bố đem gieo vào một ô đất nhỏ ngay bên cạnh cửa nhà , sau dó ít ngày mọc lên hai cây mai con ,  bố mẹ tôi vui lắm , các cụ chăm sóc hơn cả con mình . Một cây , cho người thông gia , còn một cây vẫn trồng nguyên chỗ cũ, hiện nay cây vãn còn, đẹp và to , rủ bóng xuống thềm hiên trước cửa nhà, Hoa mai ra quanh năm và cứ mỗi sang ngủ  dậy ,nhìn thấy  những cánh mai vàng tung khắp sân và thềm hiên , những cánh hoa mai màu vàng mảnh mai thấy vui cảnh , vui nhà.
 Bố mẹ tôi chăm sóc cây mai lắm, nâng niu từng cành, giữ gìn từng chiếc lá xanh , bố tôi bảo : mai tứ quý ngoài hoa nở quanh năm  thì lá cây cũng là một thứ đẹp , mượt mà, trang nhã .,hoa lá đẹp một cách kiêu sa
 Năm 2005 mẹ tôi qua đời  và đến 2009 bố tôi cũng ra đi cùng mẹ tôi và không bao giờ trở lại ! Cây mai vẫn còn nguyên chỗ cũ, cây là nhân chứng của một đời người .
 Nay chuận bị cho lễ Vu lan, nhìn những cánh mai vàng rơi trên thềm hiên và sân nhà , tôi bồi hồi nhớ cha, nhớ mẹ và  thương xót cho cây mai Mồ côi tình yêu thương của bố mẹ tôi .
 Thương nhớ bố mẹ , tôi quyết định làm bài thơ về cây mai để gửi lên chín tầng may kính biếu hương hồn cha mẹ  cho dù bài thơ hay hay không thì cũng là tấm lòng thành kính của tôi với cha mẹ kính yêu..
 Bài thơ có tựa đề
TÌNH HOA TÌNH NGƯỜI
Cây mai tứ quý trước cửa nhà
Bốn mùa tên gọi một loài hoa
Tình hoa thắm đượm màu vàng-đỏ
Bao tháng năm qua vãn đậm đà

Nghĩa người hoa thắm mãi
Gió mưa đượm tình hoa
Nhìn hoa lòng bin rịn
Một chiều người "ĐI XA  !"

Người xa...xa ...xa mãi...
Hoa đỏ-vàng ngẩn ngơ *
Chiều thu chiều tim tím
Hồn hao mãi đợi chờ...

Người đi đi mãi không về
Hoa mai vàng khắp đầu hè chờ mong
Bốn mùa hoa thắm tình nồng
Vàng son giữ mãi tấm lòng vàng son

 Tháng 10/2009
Quang Hùng
* khi cánh mai vàng rụng đi, để lại một đài hoa 5 cánh màu đỏ   đẹp và một bầu hạt đen  ở giữa, làm thành bông hoa đỏ đẹp lắm .


Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

ĐI TÌM VƯỜN CỔ TÍCH



Thơ-Xuân Nùng
Thời thơ ấu nghe bà kể chuyện
Ngày xửa ngày xưa
               Cây thị trong vườn
Đơm trái mgọt cho đời-vườn cổ tích
Trong trái thị thơm-có cô Tấm dịu hiền !
Vườn cổ tích nay Thành vườn sinh thái
“Cô Tấm “ bước ra,
               Trái thị không còn
Những hương thơm
                Trong vườn cổ tích
Đã bay đi
                Không một chút vấn vương !
Những cô Tấm nay –bỏ vườn cổ tích
Xa lạ phố phường-Hoàng tử chẳng thấy đâu ?
Trong quán nước không có trầu cánh phượng
Chẳng còn gì để nhận ra nhau ?
Về đi em- cô tấm thời hiện đại
Vườn cổ tích xưa
               Trong lũy tre làng !
Dưới tán thị- bóng bà thao thức
Đợi em về- lại kể chuyện dân gian...
2008