Ta sớm tiễn thu tàn- Bởi lòng ta tiếc nuối - Muốn kéo mùa thu lại - Ta dối lòng với trăng.

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

KHÚC NHẠC BUỒN



Khúc nhạc buồn


Tôi đang viết vần thơ của cuộc đời
Nhưng sao bút cứ đứng buồn im lặng
Mực vẫn thấy mà dòng thơ vẫn trắng
Hay mắt mình loạn màu sắc thời gian !?

Tiếng chim hót lạc giọng ở trong vườn
Cây lặng lẽ trả lá vàng cho đất
Thời gian ơi ! Đời người ơi ....Sương mật
Kéo dài thêm đau khổ kiếp đời ngơ !

Bóng mặt trời qua từng đám mây mờ
Loang lổ những mảng xanh mảng tối
Ta muốn đẩy đám mây kia lùi lại
Để ánh dương rọi chiếu xuống trần ai

Thẳm con đường trước mặt - Đường đời
Thời gian cứ mải đi ...vội vã ?
Thời gian như cộng dồn quá khứ ....
Còn tương lai ...cứ thế  ,lững lờ trôi...


Trang thơ đời , tôi khép lại rồi
Ngồi lặng nghe tiếng chim lạc giọng
Nghe khúc nhạc đời rơi lạc lõng
khúc nhac buồn quá khứ -Tương lai !


Quanghung-muathu
22-5-2012





                       

CÔ ĐƠN



CÔ ĐƠN
Một mình với nỗi cô đơn
Vầng trăng lạnh lẽo trời khuya mơ màng
Nhớ ai nỗi nhớ mênh mang
Gửi hồn về chốn mơ màng quạnh hiu


Nhớ ai buồn hắt buồn hiu
Nhớ ai cũng cảnh đìu hiu một mình


Tâm tư với bóng với hình
Trời khuya lẻ bóng tự tình với trăng
Thầm thì trăng mách ta rằng :
" Gửi nhời qua gió dối dăng đôi lời  !"
 Lửng lơ ...Con nhện mỉm cười...
Hình như nó biết ta thầm nhớ ai ...!?


Quanghung-muathu
13/ 3 /2012






                                                                        
                     

NHỮNG BÀI THƠ TÌNH HAY




Bài thơ ĐÔI DÉP
Bài thơ đầu anh viết tặng em

Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia



Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia . 

( Tác giả : Khuyết danh )

 
Điều anh không biết


Riêng điều ấy không bao giờ anh biết 
Có một lần...em lỡ hẹn với anh
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
Em đến gần cánh cửa xanh hé mở...

Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
Đôi chân em sao khó bước qua
Chỉ một bước thôi là hết cách xa
Anh gần lắm...phía bên kia đôi guốc


Chẳng biết vì sao chân em lui bước
Chiều dương xanh bên cánh cửa xanh
Có kẽ nào em lỡ hẹn cùng anh
Đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới ...

    Thơ .Phi Tuyết Ba 








HÌNH ẢNH ĐẸP


Mơ mộng chính là hạnh phúc
Chờ đợi chính la cuộc đời .
                             V.to .Huygo

TẢN MẠN BỐN MÙA




 
Tản mạn bốn mùa


Mùa thu mùa thu đã tới nơi
Ngắm lá vàng bay lá vàng rơi .


Mới qua thu héo thu tàn tạ
Nay đã đông sang lạnh tái người.


Hoa thắm ,chồi non xanh bát ngát
Hương hoa ngào ngạt sắc mây trời .


Qua hết mùa xuân xanh lộc biếc
Nắng bức kinh người -Hạ tới nơi .


Thu-Đông-Xuân-Hạ luân hồi kiếp
Mưa nắng bão dông với đất trời .


Khổ một kiếp người luôn chèo chống
Bốn mùa thay đổi mãi không ngơi !


Chỉ có mình ta vui bạn hữu
Say với thơ ca với men đời


Làm thơ ...Ngẫm nghĩ ...Đời sương gió...
Bốn mùa cứ kệ bốn mùa trôi.

QuangHung-muathu
28/02/2012


Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

CHUYỆN TÌNH CHIM HẢI ÂU





Ngày xưa trên một hòn cù lao xanh biếc
Có hai người trai gái yêu nhau
Người con gái có làn da trắng tuyết
Môi hồng tươi như một đóa anh đào


... Và chài lưới rèn cánh tay gang thép
Hồn chàng trai đẹp biển rộng trời cao
Họ yêu nhau thề sống chết cùng nhau 
Có biển nọ, có đất này chứng giám .


Dù muối biển một ngày kia không mặn
Son sắt tình ta mãi mãi đậm đà
Dù trời êm hay bể nổi phong ba
Ta vẫn bên nhau như chèo với lái .


Những hạt móc đậu trên cành run rẩy
Thương tình yêu của họ quá mong manh...!
Bão táp đến rồi và cuộc sống hôi tanh
Bắt nàng  phải đem thân hầu chúa đất 


 Nhưng tình yêu không thể nào khuất phục
và chàng trai mang mối tình hận ra đi...
Rồi thuyền chàng theo bóng mây bay 
Người con gái cũng xuống  thuyền vượt biển
Đi đi mãi không tính bờ nhớ bến
Đi đi hoài tìm chẳng thấy người thương


Lúc suôi tay hồn nàng đọng trên buồm
Thuyền  chìm xuống trong ánh chiều nắng lóe.


Một cánh chim như cánh buồm trắng xóa
Bỗng chập chờn như hiện rõ chiêm bao


Nàng đã hóa thành chim hải âu 
Bay tìm ai trên sóng biển bạc đầu !


Người thủy thủ trầm ngâm nghe chuyện kể
Sót thương người con gái hóa thành chim .


Ờ ! ngày xưa họ cũng sống như mình
Họ cũng đã yêu nhau chung tình biết mấy
Nhưng thuở ấy , cuộc đời đầy ngang trái 
Đè nặng tình yêu trăm thứ gông xiềng


Một ánh mặt trời trong sáng lóe lên 
Người thủy thủ thấy chan hòa nắng ấm
Em ơi ! anh muốn nhắn em qua làn gió mặn
Bây giờ ta yêu nhau 
Em chẳng phải hóa thành chim hải âu
Cánh đâu khổ vật vờ trên sóng lớn
Nếu thành chim ta sẽ thành chim phượng
Với chim hoàng bay trọn kiếp bên nhau
Hay đôi ta sẽ chắp cánh bồ câu
Thêu chữ rắng trên nền trời mơ ước
Ta ca hát những tình duyên không trói buộc
Không đọa đày của thế hệ chúng ta 
Khi ánh mặt trời hồng nhuộm cánh chim sa 
Người thủy thủ thấy tình yêu mọc cánh .

QuangHung_muathu 
Sưu tầm .роман альбатроса
25/12/2011
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương !

JellyMuffin.com - The place for profile layouts, flash generators, glitter graphics, backgrounds and codes
" Có phải em là cô con gái
Năm xưa hò hẹn cùng anh
Đã bao lần ông mặt trời giấu lửa
Anh tìm em vời vợi lá rừng xanh "

pót hình ảnh : [img] link hình [/img]


Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Xec -gây Ê XÊ NHIN

.  Xec -gây Ê XÊ NHIN


Tác giả
Xéc-gây Ê-xê-nhin (1895 – 1925) là nhà thơ trữ tình lớn của nền văn học Nga, “nhà thơ tài năng độc đáo và thấm nhuần phong vị Nga một cách trọn vẹn” (Gorki). Tác phẩm: Rađunixa (1916), Trường ca Pugatsôp, Ana Xnêghina, Nước Nga Xô viết… Hồn thơ của Êxênhin là hồn thơ đồng quê, gắn liền với thảo nguyên xanh, dòng sông xanh, mái nhà gỗ, nẻo đường thôn chiều tà, với cô gái Nga đa tình và bà mẹ đôn hậu nghèo khổ. Bài thơ "Thư của mẹ" là kiệt tác thơ, là ca khúc muôn đời của tuổi thơ. Xin giới thiệu bản dịch của Anh Ngọc và bài viết của Duy Anh.

                               Hình ảnh mùa đông ở nước Nga
Thư gửi mẹ
Xéc-gây Ê-xê-nhin
Mẹ có còn sống chăng thưa mẹ?
Con cũng còn sống đây. Xin chào mẹ của con!
Ánh sáng diệu kì vào lúc chiều hôm
Xin cứ tỏa trên mái nhà của mẹ.
Người ta viết cho con rằng mẹ
Phiền muộn lo âu quá đỗi về con
Rằng mẹ thường đi đi lại lại trên đường
Khoác tấm áo choàng xưa cũ nát.
Trong bóng tối chiều hôm xanh ngắt
Mẹ mãi hình dung chỉ một cảnh hãi hùng
Có kẻ nào vừa đâm trúng tim con
Giữa quán rượu ồn ào loại đả.
Mẹ thân yêu! Xin mẹ cứ yên lòng
Đó chỉ là cơn nặng nề mộng mị
Con có đâu be bét rượu chè
Đến nỗi chết mà không nhìn thấy mẹ.
Con vẫn như xưa đằm thắm dịu dàng
Vẫn như xưa chỉ một niềm mong ước
Sớm thoát khỏi nỗi buồn đau trĩu nặng
Để trở về với mái nhà xưa.
Con sẽ về khi nào độ xuân sang
Mảnh vườn ta trắng cây cành nảy lộc
Chỉ có điều, mẹ nhé, mỗi ban mai
Đừng gọi con như tám năm về trước.
Đừng thức dậy những ước mơ đã mất
Đừng gợi chi những mộng đẹp không thành.
Đời con nay đã thấm nỗi nhọc nhằn
Đã sớm chịu bao điều mất mát.
Cũng đừng dạy con nguyện cầu. Vô ích!
Với cái cũ xưa, không quay lại làm chi.
Chỉ mẹ là nguồn vui, ánh sáng diệu kì
Chỉ mình mẹ giúp đời con vững bước.
Hãy quên đi những lo âu, mẹ nhé,
Đừng buồn phiền quá đỗi về con
Mẹ chớ đi đi lại lại trên đường
Khoác tấm áo choàng xưa cũ nát.

1924
Anh Ngọc dịch

Cảm nhận về bài thơ “Thư gửi mẹ” của Êxênhin

Là con chim sơn tước trên thảo nguyên mênh mông, là “nhà thơ tài năng độc đáo và thấm nhuần phong vị Nga một cách trọn vẹn”, Êxênhin (1895 – 1925) bất tử với quê hương, với khúc dân ca Nga vời vợi:
“Tôi sinh ra cùng với khúc ca trên thảm cỏ”
Lời thơ của ông vẫn đêm ngày rì rào với lá bạch dương reo:
“Ôi bạch dương, bạch dương mảnh dẻ
Cớ chi người nhìn mãi xuống đầm?
Gió nói gì bên tai người thì thầm?
Và cát nữa, cát nói điều gì vậy?
Hay người muốn vầng trăng làm lược chải
Êm êm trên mái-tóc-cây-cành?”
(Cây dương tơ non)

Bài thơ “Thư gửi mẹ” như khúc tạ từ viết mấy tháng trước lúc nhà thơ qua đời. Nó đã thể hiện những cảm xúc tinh tế nhất, dịu hiền nhất, tâm tình nhất phong cách nghệ thuật thơ trữ tình của Êxênhin. Dưới hình thức một bức thư, nhà thơ diễn tả thật xúc động tình yêu kính mẹ hiền của đứa con ly hương.

Ở nơi xa xôi, đứa con bồn chồn khi nhận được tin “Người ta viết cho con rằng mẹ - Phiền muộn lo âu quá đỗi về con…” Càng thương mẹ vô hạn khi người con biết mẹ đã và đang trải qua một tâm trạng nặng nề đau buồn: “Mẹ mãi hình dung chỉ một cảnh hãi hùng – Có kẻ nào vừa đâm trúng tim con - Giữa quán rượu ồn ào loạn đả”. Vì thế mà Êxênhin mở đầu bài thơ bằng 2 câu rất “lạ”, gợi lên bao ám ảnh xúc động vô cùng. Con hỏi thăm mẹ, gửi lời chào mẹ như nghẹn ngào khóc thầm:
“Mẹ có còn sống chăng thưa mẹ?
Con cũng còn sống đây. Xin chào mẹ của con!”

Con gửi lời chúc phúc mẹ. Con chỉ cầu chúc mẹ già được sống yên vui trong ngôi nhà ấm êm của mẹ. Màu ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều quê đang lan tỏa trên mái nhà nhỏ bé như một biểu tượng tình yêu mẹ của đứa con xa quê:
“Ánh sáng diệu kì vào lúc chiều hôm,
Xin cứ tỏa trên mái nhà của mẹ?”

Thương mẹ nhiều, nhớ mẹ lắm, ở nơi phương xa, đứa con “bé nhỏ” đã và đang sống trong dằn vặt, không một giây phút nào yên tâm. Con như nhìn thấy bóng mẹ, với chiếc áo choàng cũ nát đang đi lại trên nẻo đường quê:
“Rằng mẹ thường đi đi lại lại trên đường,
Khoác tấm áo choàng xưa cũ nát”

Con đã hiểu vì sao mẹ buồn, vì sao mẹ đã “Phiền muộn lo âu qua đỗi về con”. Thương nhớ mẹ, con xin mẹ yên lòng, vì “Con có đâu be bét rượu chè - Đến nỗi chết mà không nhìn thấy mẹ?” Nỗi u buồn của mẹ - con hy vọng sẽ được giải tỏa, được làm vợi đi ít nhiều qua dòng thư này của con. Phủ định để đi tới khẳng định tấm lòng con. Con không be bét rượu chè. Con sở dĩ vượt qua được mọi cám dỗ, đam mê…, ấy là nhở ở sức mạnh của lòng yêu kính mẹ. Và nay con vẫn “hiền dịu” như xưa:
“Con vẫn như xưa đằm thắm dịu dàng
Vẫn như xưa chỉ một niềm mong ước
Sớm thoát khỏi nỗi buồn đau trĩu nặng…”

Đứa con ly hương mang “nỗi buồn đau trĩu nặng” chỉ có ao ước khát khao sớm được trở lại thăm mái nhà xưa – mái nhà gỗ izba kiểu Nga, thăm mảnh vườn xưa khi mùa xuân đến. Sung sướng biết bao được đắm mình trong màu sắc quê hương khi “Mảnh vườn ta trắng cây cành nảy lộc”. Quê hương nghĩa nặng tình sâu. Bao mùa xuân đã trôi qua, lòng con biết bao thương nhớ. Mái nhà mẹ cha, mảnh vườn xưa, hàng bạch dương… hiện lên trong tâm tưởng, như ru hồn kẻ tha hương ngược dòng thời gian trở về hoài niệm tuổi thơ. Sắc điệu trữ tình trở nên thắm thiết kì lạ. Tình yêu quê hương của nhà thơ Nga đầu thế kỷ trở nên gần gũi với mỗi chúng ta. Điều đó cho thấy ở mọi phía chân trời, ai ai cũng có một tiếng nói chung về một mối tình đẹp đối với nơi chôn nhau cất rốn của mình:
“Để trở về với mái nhà xưa
Con sẽ về khi vào độ xuân sang
Mảnh vườn ta trắng cây cành nảy lộc”

Giọng thơ trở nên thầm thì khi con “giãi bày” nỗi lòng với mẹ. “Mẹ đừng đánh thức… Mẹ đừng đánh thức… Mẹ đừng gợi lại” - lời khẩn cầu được diễn tả qua điệp ngữ càng trở nên thiết tha, bồi hồi. Nỗi lòng con đang đêm ngày hướng về mẹ hiền yêu dấu! Anh Ngọc đã dịch thật hay đoạn thơ này:
“Chỉ có điều mẹ nhé, mỗi ban mai
Đừng gọi con như tám năm về trước
Đừng thức dậy những ước mơ đã mất
Đừng gợi chi những mộng đẹp không thành”

“Tám năm về trước” là cách nói ngược lại thời gian, trở về một thời trai trẻ tuyệt đẹp, khi nhân vật trữ tình đang sống êm đềm trong lòng mẹ và quê hương. Đó là một thời nhiều mơ ước với bao mộng đẹp. Đó là một thời cháy bỏng khát khao viết nên những vần thơ “tươi tắn, trinh bạch, thanh thoát” vô ngần, khi mà Êxênhin “trong túi… có một rúp, còn trong hồn… là của cải”. Năm tháng đã trôi qua, chiếc áo choàng của mẹ đã “cũ nát”, mẹ đã già, mà đứa con ly hương đang “buồn đau trĩu nặng”, đã trải qua “bao điều mất mát”, đã nếm trải, đã “thấm nỗi nhọc nhằn”… Và chỉ có mẹ mới có thể cứu rỗi linh hồn con, đem lại cho con hạnh phúc:
“Cũng đừng dạy con nguyện cầu. Vô ích!
Với cái cũ xưa, không quay lại làm chi.
Chỉ mẹ là nguồn vui, ánh sáng diệu kì
Chỉ mình mẹ giúp đời con vững bước.”

Đây là khổ thơ hay nhất và cảm động nhất! Cấu trúc đoạn thơ được đặt trong thế tương phản đối lập. Từ phủ định: “Cũng đừng dạy con…”, “Không cần…”, “Không thể quay lại…”, đi đến khẳng định: “Chỉ mình mẹ giúp…”, “Chỉ mẹ là…” nhà thơ đã làm hiện lên hình ảnh người mẹ hiền che chở tâm hồn đứa con xa quê. “Mẹ là nguồn vui” đem đến tình thương và sự dìu dắt, an ủi và động viên, sự che chở và cứu vớt linh hồn con. Mọi sự nguyện cầu đều vô ích đối với con, và “chỉ có mẹ”…, “Chỉ mình mẹ”… mà thôi! Mẹ là cội nguồn hạnh phúc có thể xoa dịu bao nỗi đau và mất mát những mơ ước không thành… của đời con. Lòng bao dung và nhân hậu của người mẹ sinh thành được đặt ngang hàng với Chúa; “Mẹ là… ánh sáng diệu kì”. Hình ảnh mẹ đôn hậu và cao cả, thiêng liêng và thánh thiện được ngợi ca qua 2 hình ảnh so sánh, ẩn dụ tuyệt đẹp: “Chỉ mẹ là nguồn vui, ánh sáng diệu kì”… Mẹ là nguồn vui đem đến cho con sức mạnh vô cùng to lớn: “Chỉ mình mẹ giúp đời con vững bước”. Câu thơ vang lên tự hào biểu lộ lòng yêu kính mẹ. Phải chăng hình ảnh người mẹ trong bài thơ Êxênhin mang tầm vóc nữ thần Đất - người mẹ của anh hùng ăng tê trong thần thoại Hy Lạp? Với lòng yêu kính mẹ bao la, Êxênhin đã sáng tạo nên hình tượng người Mẹ vô cùng vĩ đại.

Nếu khổ thơ 1 là lời hỏi thăm mẹ, lời chào và cầu chúc mẹ thì khổ thơ thứ 8 khẳng định ngợi ca mẹ là nguồn vui, tình thương của mẹ ban phát cho con. Hình ảnh “ánh sáng diệu kì” lung linh xuất hiện trong cả hai khổ thơ. Nếu khổ thơ thứ 2 nói đến hình ảnh mẹ nghèo và con đường quê thân thuộc thì ở khổ 9, một lần nữa hình ảnh mẹ lại che mát linh hồn con. Kết cấu “vòng tròn” ấy đã tô đậm lòng thương mẹ vô hạn của đứa con tha hương. Lời thơ càng về cuối càng sâu lắng thiết tha, vỗ về an ủi, cầu mong. “Thơ gửi mẹ” như đang được khép lại dần trong bồn chồn, xúc động:
“Hãy quên đi những lo âu, mẹ nhé,
Đừng buồn phiền quá đỗi về con
Mẹ chớ đi đi lại lại trên đường
Khoác tấm áo choàng xưa cũ nát.”

Bài thơ của Êxênhin thấm một nỗi buồn nhưng không tuyệt vọng. Hình ảnh người mẹ nghèo đôn hậu và cao cả. Hình ảnh quê nhà với mái nhà xưa, mảnh vườn và nẻo đường làng hiện lên dưới “ánh sáng diệu kì vào lúc chiều hôm” đã cho ta nhiều xúc động và ấn tượng. Lòng yêu kính mẹ thấm đẫm, dào dạt qua những vần thơ. Ta như nghe lời thầm thì, tiếng thở dài và cả những giọt lệ của đứa con ly hương. Màu sắc, ánh sáng và hương vị đồng quê Nga đã góp phần tạo nên sắc điệu trữ tình trong bài thơ “Thư gửi mẹ”. Có màu vàng nhạt của buổi chiều, có màu xanh ngắt của trời đêm, có màu trắng của vườn xuân nảy lộc, có màu áo cũ của mẹ in rõ, trên đường làng. Và còn có “ánh sáng diệu kỳ” toả ra từ lòng mẹ. Màu sắc ấy không chỉ là màu sắc cảnh vật quê hương mà còn là màu sắc của tâm hồn, của lòng thương nhớ, sự kính yêu và niềm hy vọng.

Nhờ kết cấu vòng tròn, 36 dòng thơ ngọt ngào, êm dịu, như một điệp khúc vang ngân trong mọi tâm hồn của một khúc dân ca Tình mẫu tử là một tình cảm đẹp muôn đời. “Thư gửi mẹ” thấm nhuần phong vị Nga một cách trọn vẹn, là một kiệt tác mang tầm nhân loại.
Duy Anh

(ST) từ http://vikool.org/forum.php