Ta sớm tiễn thu tàn- Bởi lòng ta tiếc nuối - Muốn kéo mùa thu lại - Ta dối lòng với trăng.

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

CON ĐƯỜNG EM ĐÃ ĐI XƯA

Con đường em đã đi xưa ấy
 Đất đá lô nhô cỏ lut bờ 
 Đêm khuya đường vắng người không bóng
 Lất phất mưa phùn ướt tóc thơ

 Hai bánh xe lăn đường trơn trượt
 Mấy lần tưởng ngã bước bâng quơ
 Mặc cho trời tối đường khuya lạnh
 Em biết Tình yêu anh vẫn chờ 

 Ôm chặt anh vào em mới thấy
 Sức mạnh tình yêu thật vô bờ
 Ước gì lại có đêm ấy nhỉ
 Tình ta đẹp quá , đẹp hơn mơ 

 Con đường buổi tối đó em đi
 Mưa gió đường trơn có xá gì
 Em đã yêu anh yêu tất cả 
 Anh là tất cả mối tình si 
Q.Hùng 
2008


KHÚC THỤY DU



:
LỜI BÀI HÁT: Khúc Thụy Du

Hãy nói về cuộc đời
Khi tôi không còn nữa
Sẽ lấy được những gì
Về bên kia thế giới
Ngoài trống vắng mà thôi
Thụy ơi, và tình ơi !
Như loài chim bói cá
Trên cọc nhọn trăm năm
Tôi tìm đời đánh mất
Trong vũng nước cuộc đời
Trong vũng nước cuộc đời
Thụy ơi, và tình ơi !
Đừng bao giờ em hỏi
Vì sao ta yêu nhau
Vì sao môi anh nóng
Vì sao tay anh lạnh
Vì sao thân anh rung
Vì sao chân không vững
Vì sao, và vì sao !
Hãy nói về cuộc đời
Tình yêu như lưỡi dao
Tình yêu như mũi nhọn
Êm ái và ngọt ngào
Cắt đứt cuộc tình đầu
Thụy bây giờ về đâu ?




KHÚC NHẠC BUỒN



Khúc nhạc buồn


Tôi đang viết vần thơ của cuộc đời
Nhưng sao bút cứ đứng buồn im lặng
Mực vẫn thấy mà dòng thơ vẫn trắng
Hay mắt mình loạn màu sắc thời gian !?

Tiếng chim hót lạc giọng ở trong vườn
Cây lặng lẽ trả lá vàng cho đất
Thời gian ơi ! Đời người ơi ....Sương mật
Kéo dài thêm đau khổ kiếp đời ngơ !

Bóng mặt trời qua từng đám mây mờ
Loang lổ những mảng xanh mảng tối
Ta muốn đẩy đám mây kia lùi lại
Để ánh dương rọi chiếu xuống trần ai

Thẳm con đường trước mặt - Đường đời
Thời gian cứ mải đi ...vội vã ?
Thời gian như cộng dồn quá khứ ....
Còn tương lai ...cứ thế  ,lững lờ trôi...


Trang thơ đời , tôi khép lại rồi
Ngồi lặng nghe tiếng chim lạc giọng
Nghe khúc nhạc đời rơi lạc lõng
khúc nhac buồn quá khứ -Tương lai !


Quanghung-muathu
22-5-2012





                       

CÔ ĐƠN



CÔ ĐƠN
Một mình với nỗi cô đơn
Vầng trăng lạnh lẽo trời khuya mơ màng
Nhớ ai nỗi nhớ mênh mang
Gửi hồn về chốn mơ màng quạnh hiu


Nhớ ai buồn hắt buồn hiu
Nhớ ai cũng cảnh đìu hiu một mình


Tâm tư với bóng với hình
Trời khuya lẻ bóng tự tình với trăng
Thầm thì trăng mách ta rằng :
" Gửi nhời qua gió dối dăng đôi lời  !"
 Lửng lơ ...Con nhện mỉm cười...
Hình như nó biết ta thầm nhớ ai ...!?


Quanghung-muathu
13/ 3 /2012






                                                                        
                     

NHỮNG BÀI THƠ TÌNH HAY




Bài thơ ĐÔI DÉP
Bài thơ đầu anh viết tặng em

Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia



Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia . 

( Tác giả : Khuyết danh )

 
Điều anh không biết


Riêng điều ấy không bao giờ anh biết 
Có một lần...em lỡ hẹn với anh
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
Em đến gần cánh cửa xanh hé mở...

Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
Đôi chân em sao khó bước qua
Chỉ một bước thôi là hết cách xa
Anh gần lắm...phía bên kia đôi guốc


Chẳng biết vì sao chân em lui bước
Chiều dương xanh bên cánh cửa xanh
Có kẽ nào em lỡ hẹn cùng anh
Đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới ...

    Thơ .Phi Tuyết Ba 








HÌNH ẢNH ĐẸP


Mơ mộng chính là hạnh phúc
Chờ đợi chính la cuộc đời .
                             V.to .Huygo

TẢN MẠN BỐN MÙA




 
Tản mạn bốn mùa


Mùa thu mùa thu đã tới nơi
Ngắm lá vàng bay lá vàng rơi .


Mới qua thu héo thu tàn tạ
Nay đã đông sang lạnh tái người.


Hoa thắm ,chồi non xanh bát ngát
Hương hoa ngào ngạt sắc mây trời .


Qua hết mùa xuân xanh lộc biếc
Nắng bức kinh người -Hạ tới nơi .


Thu-Đông-Xuân-Hạ luân hồi kiếp
Mưa nắng bão dông với đất trời .


Khổ một kiếp người luôn chèo chống
Bốn mùa thay đổi mãi không ngơi !


Chỉ có mình ta vui bạn hữu
Say với thơ ca với men đời


Làm thơ ...Ngẫm nghĩ ...Đời sương gió...
Bốn mùa cứ kệ bốn mùa trôi.

QuangHung-muathu
28/02/2012